Welcome to A10

WItH a1o wE arE OnE
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đồng Hồ
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Muzic
Top posters
map2063
 
nhu197
 
Admin
 
Mic
 
AliKuCuong
 
Frank Lampard
 
tuongvy0701
 
ngocyen
 
D.Tuong
 
vitconxauxi32002
 
< class="" height="25"> Latest topics
» trạng lợn xem bói
Tue Mar 08, 2011 2:47 pm by

» chém gió tuyệt kỹ
Fri Dec 03, 2010 3:34 pm by

» lắng nghe để hiểu nhìn lại để thương
Sun Nov 21, 2010 11:54 pm by

» Chém nhau như phim hành động ở Đồng Nai
Wed Nov 03, 2010 12:12 am by

» cho em 1 doi
Sat Oct 16, 2010 7:45 am by

» download từ youtube một cách dễ dàng
Wed Sep 15, 2010 12:23 pm by

» Trailer Try 1 (phim cấp 3 hay lém)
Mon Sep 13, 2010 4:16 pm by

» Clip SV FPT pro vl chắc mất tuần mới xong
Mon Sep 13, 2010 12:14 pm by

» Tân tam quốc thì fãi đoán thế.
Mon Sep 13, 2010 12:09 pm by

» Ali trở lại ===> lại hại gấp đôi
Thu Sep 09, 2010 10:41 pm by

Liên lạc BQT
Admin,Tân,Tường,Gái,Vy
Poll
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Fri Jan 07, 2011 8:01 pm
Your first subject
Sun Nov 16, 2008 3:42 pm by Admin
Take some time to read this information before starting to use the administration of your forum:

How to access your administration panel ?
In the top menu, click on Log In, a new page is displayed. Fill in the username "admin" and the password you have choosen during your registration. If you have lost or forgot it, click here. Once you are logged in, click on the link "Administration Panel" at …

Comments: 15
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
July 2017
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31      
CalendarCalendar
Affiliates
free forum


Share | 
 

 Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Thu May 21, 2009 1:17 pm

Chap 1




“KHÔNG!!!!!!!!!!CON KHÔNG CHỊU ĐÂU!”Yunho tức giận thét lên.

Nhưng…

“Cha mẹ đã quyết rồi,con phải lấy A Ra,dù gì ta và gia đình cô ấy đã có giao
ước từ trước rồi.

“NHƯNG CON CÒN CHƯA BIẾT MẶT CỦA CÔ TA NỮA?”

“Trước lạ sau quen,không cãi nữa,chúng ta phải đi chuẩn bị tổ chức đại hỷ đây.Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó.”

Hai người vừa đi khuất,Yunho lầm bầm:

“Để rồi xem ai đặt ai ngồi nhé!!!”

-------------

Không lâu sau,hôn lễ được cử hành.Cả thành Seoul náo nức trước sự kiện thiếu gia nhà Jung thái phó thành gia lập thất.Người người nô nức đến chúc tụng họ,kẻ lại u sầu,tiếc rẻ trước một đấng nam trang hào hoa phong nhã nay đã có chủ.

Chiếc kiệu hoa lừ lừ tiến tới trước cổng,nặng nề được đặt xuống.Cô dâu A
Ra-niềm mơ ước của các chàng trai đầu đội khăn đỏ thêu hình phượng bằng
chỉ vàng nắm tay bà mối bước ra ngoài.


Cô nhẹ nhàng bước qua lò than được đặt ngay ngắn trước cổng như một lời cầu chúc may mắn cho cô gái vào nhà chồng.


Cách đó,Yunho ngao ngắn đứng nhìn.Lão gia cùng phu nhân đã huy động hết người hầu trong nhà để lôi cậu khỏi chiếc cột bắt mặc lễ phục.


Nhưng tình cảnh của Yunho không được thoải mái cho lắm,cạnh cậu là hai tên hộ pháp sẵn sàng túm cổ nếu có ý định bậy bạ.

Buổi lễ được tiến hành,mụ mối rạng rỡ hô:


“Nhất bái thiên địa.”

A Ra ngoan ngoãn cúi đầu,riêng Yun “vinh dự” được giúp đè đầu xuống dưới.

“Nhị bái cao đường.”

“Ui da,mấy anh ơi.Nhẹ tay!”Yunho rên rỉ.

“Phu thê giao bái!”

Gồng hết sức lực nhưng vẫn không được,cuối cùng cậu cũng đã lấy vợ.

“Đi vào động…”

“KHOAN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Một tướng lĩnh xông vào nhà,ra lệnh:

“TƯỚNG JUNG YUNHO.HOÀNG THƯỢNG RA LỆNH NGÀI PHẢI NGAY LẬP TỨC
ĐẾN TỈNH CHUNGNAM THỊ SÁT.NAY HÔN LỄ CỬ HÀNH XONG,MONG NGÀI GẤP RÚT LÊN ĐƯỜNG!”


“Được!”

Cậu hí hửng trả lời,trước đó cậu đã kịp mua chuộc thống lĩnh triều đình cho
mình làm nhiệm vụ mà ai nghe phải đểu sởn gai ốc.Cậu xé toạt bộ quần áo,thay vào đó là quân phục oai vệ,đao kiếm đầy mình.


“Đi thôi!”Yunho ngay lập tức nhảy lên ngựa,trước con mắt kinh ngạc của gia đình hai họ,cậu nói:


“Con sẽ trở về an toàn.Tạm biệt!”


Rồi phóng ngựa dẫn theo đoàn quân đi thẳng,A Ra ngay kịp gọi với theo.

“KHI VỀ TA SẼ ĐỘNG PHÒNG NHÉ TƯỚNG CÔNG!”



RẦM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Có tiếng người bị ngã ngựa.





Tỉnh Chungnam xa xôi,hẻo lánh,cách thủ đô hơn nửa ngày đi ngựa mới tới,đây là một vùng chỉ toàn núi rừng,không có người dân sinh sống.Bọn thổ phỉ,ác tặc lợi dụng địa thế đây để đóng đô,là nỗi khiếp đảm của triều đình,họ đã cử ra hàng trăm binh lính tới đây đều không một ai trở về.Nhưng đó không phải là lý do duy nhất,nơi này còn là nơi trú ngụ của một loài yêu tinh chuyên ăn thịt người,công lực cao cường đánh bại mọi thầy pháp nổi danh,kẻ bị giết dưới tay chúng nhiều không kể xiết.



Yun vừa tới,vị quan địa phương nhanh chóng chạy ra nghênh đón:

“Chào mừng tướng quân hạ cố đến nơi hẻo lánh này,tha lỗi chúng thần vì sự
vô lễ.”

“Không sao,Chungnam ta thật lạnh lẻo nhỉ?Mà tại sao ở đây ít binh lính thế?”

Nghe hỏi,sắc mặt hắn tối sầm lại:

“Dạ thưa tướng quân,bọn chúng chủ yếu đã đào ngũ hết rồi.Phải can đảm
lắm mới dám ở lại.Đối với chúng thần chống chọi với lũ cướp là chuyện nhỏ
nhưng…”

Ông hạ giọng xuống:

“Bọn yêu tinh thì thật…”

Yunho ngạc nhiên trước thái độ kinh hãi của viên quan.

“Thôi được,hôm nay ta đến để giúp ngươi.Chúng ta vào trong bàn chuyện
đã.”



-------






Trong vòng 7 ngày,hàng loạt đám cướp lớn nhỏ được dẹp tan trước lưỡi gươm của Yunho.


Hôm nay,anh thảnh thơi cưỡi ngựa dạo chơi trong rừng,vừa đi vừa nghĩ:


“Cảnh đẹp hữu tình vậy mà không ai dám bén mạng tới,tiếc thật.”
Nhưng vào sâu chút nữa,một cảnh tượng loạn luân đập vào mắt cậu.

Hàng chục tên lính mặt mày hung hãn,đao kiếm giắt đầy mình,đang ra sức gào thét,ăn uống no say,dường như chúng mới vớ được một mẻ lớn.



Đám thổ phỉ vây quanh một dáng dấp nhỏ bé,nhìn từ xa Yunho có thể nhận ra đó là một cô gái có nước da trắng ngần,trên người chỉ có độc một chiếc chăn bằng lông thú rách rưới đủ che vài phần của cơ thể.Bàn tay thèm khát của chúng cố chạm vào nàng đang “có vẻ” khép nép sợ hãi.


Tên thủ lĩnh lao đến,bế thốc nàng lên trước tiếng gào rú,tung hô của đàn em,hắn thét:

“GIỜ NÀNG ĐÃ CHỊU TA CHƯA?”



Máu nóng nổi lên,Yunho nhảy ra khỏi bụi cây đang quan sát,lao vào bọn cướp,không ngừng chém giết để cứu người đẹp.Một lúc tả xung hữu đột,anh một mình hạ gục toàn bộ bọn chúng trước ánh mắt kinh ngạc của cô gái.
Yunho tiến tới bên cạnh,nàng co ro người lại.Nhanh nhẹn,cậu lấy chiếc áo của mình quàng qua đôi vai xương gầy,nhẹ nhàng bế nàng lên,đưa đi.
Nhưng chưa được một bước thì có một lực ghì cậu lại.Thì ra cô gái đang cố bấu vào chiếc bàn tiệc dã chiến cạnh đó,ra sức vùng vẫy.


Yun ngạc nhiên:

“Này cô ơi,để tôi đưa cô đi.Tôi không làm hại cô đâu.”


Nhưng cô gái vẫn không ngừng ôm chiếc chân bàn,thấy vậy Yunho cố gỡ tay nàng ra


“NÀY,BỎ TAY TA RA.TA MUỐN ĂN GÀ!”

Cậu mặt nghệch ra trước thái độ cư xử của mỹ nhân,cậu với tay lấy chiếc đĩa đựng con gà luôc lên ấn vào tay cô,có vậy cô mới chịu cho Yunho đưa đi.


Nhẹ nhàng đặt cô gái đang không ngừng gặm con gà lên ngựa,dường như khi ăn cô ta không biết được điều gì đang xảy ra.Yunho chợt nảy ra ý định,cậu leo lên,thúc ngựa từ từ bước đi vừa hỏi cô gái:


“Này cô,cớ sao cô lại lạc vào nơi hoang vu này?”

Cô gái đang cố bẻ chiếc đùi gà hơi nhướng mày lên,trả lòi cộc lốc:


“Lạc!”

“Cô bị bọn cướp bắt à?”

“Không!”

---flash back---

Sau nhiều ngày tướng quân Jung đến tỉnh Chungnam dẹp loạn,bọn cướp không làm ăn gì được.Chúng đành thất thểu trở về động.


Bất chợt trên đường xuất hiện một cô gái xinh đẹp tuyệt trần,mái tóc đen tuyền dài chấm vai,ăn mặc tượi mát(xin lỗi,em cũng không biết diễn tả sao nữa?)đứng chắn ngang đường,cất tiếng:


“Tôi đói quá,các anh có chút gì bỏ bụng không vậy?”


Lòng tham nổi lên,tên thủ lĩnh đến bên cạnh nàng nói:

“Chỉ cần nàng theo ta thì muốn gì ta cũng cho!”


Mắt cô ta sáng lên:


“Vậy làm món gà cho ta nhé!”

“Được thôi!”Hắn cười khả ố.”

Không cần hắn giúp đỡ,cô nàng nhảy ngay lên ngựa cùng đàn em hắn tiến
về sơn trại,cho hắn chạy bộ theo la í ới.




---end flash---



“Vậy là cô theo họ về chỉ vì gà thôi ư?”Yunho hỏi


Cô gái bất chợt thay đổi thái độ,quay sang Yun mà chửi:


“ĐỒ KHÔNG BIẾT ĐIỀU.NGƯƠI CÓ BIẾT TA SẮP ĐƯỢC ĂN GÀ RỒI KHÔNG HẢ??????????CÒN NHIỀU CON TA CÒN CHƯA ĂN HẾT.CÒN NỮA,TA KHÔNG PHẢI CON GÁI À?TRAI TƠ TRĂM PHẦN TRẰM NHÁ!”


Yunho kinh ngạc đưa tay sờ lên ngực “cô ta”,đúng là phẳng lì.Nhưng mới được một giây.


BỐP!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Một cái tát không thương tiếc giáng thẳng vào mặt anh,anh té xuống đất,mặt mày vẫn chưa hết bàng hoàng.

“Cô…cô là…”


“CON TRAI!NGHE RÕ KHÔNG,TA ĐÁNH VẦN CHO:C-O-N T-R-A-I”


Mặt cậu nghệch ra,ngao ngán,người-vừa-bị-tưởng-là-con-gái thúc ngựa đi chỗ khác thì Yunho gượng dậy,chạy đến bên đề nghị:


“Thế cậu giúp ta một việc được không?”


Anh ta không trả lời,nhằm phía trước mà tiến.


“…ta sẽ cho cậu ăn thật nhiều gà!”


Nghe tới đó,cậu hớn hở:

“Thiệt không?”(đúng là dễ bị dụ)

“Thật,mà cậu tên gì?”

“Ta tên Kim Jae Joong.”

Yunho mỉm cười,dắt cậu ta về phía doanh trại:

“Vậy thì Jae này,cậu chỉ cần theo tôi về phủ là mong muốn được đáp ứng
hết.”

Và thế là Jae ngoan ngoãn đi theo,vừa đi vừa “xử” chú gà tội nghiệp,lầm
bầm:

“Phải để cái mề với quả tim cho sư phụ.”

“Hả?”

“Không có gì.”





Thấy Yunho trở về dắt theo một người lạ,bọn chúng thắc mắc thì cậu bảo phải giữ im lặng hoặc không sẽ…(tự nghĩ).Nhẹ nhàng đưa Jae Joong vào phòng,trên bàn đặt sẵn 5 dĩa thịt gà.



Thích chí,Jae lao tới vục đầu vào ăn.


Yunho nhẹ nhàng ngồi cạnh:

“Cậu sẽ giúp tôi chứ?Tôi sẽ thưởng cậu thật nhiều gà…”

“Ở đâu?Măm măm,ực…”

“Jung phủ thái phó,trên Seoul lận.”

Sau một hồi dừng ăn để suy nghĩ,Jae vớ ngay một con gà mới rồi trả lời:

“Ừm,đề mai…ực…tôi xin…măm măm…sư phụ…măm…ực…đã.”


Tuy hơi thất vọng trước sự kỳ lạ này,Yun cũng bước ra khỏi phòng cho Jae thoải mái đánh chén một bữa no say.


End chap 1

Mí bạn thí thế nào, nếu dc thì Mic post típ


Được sửa bởi Mic ngày Mon May 25, 2009 7:33 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
AliKuCuong
V.I.P
V.I.P


Tổng số bài gửi : 233
Age : 26
Đến từ : Nhà Của Tui
Điểm tích cực : 3
Registration date : 13/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Thu May 21, 2009 1:42 pm

Cái này là chiện cười hay chiện dài zậy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Thu May 21, 2009 3:46 pm

Chiện dài áh
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
map2063
Master
Master
avatar

Tổng số bài gửi : 584
Age : 26
Đến từ : Cào Lu
Điểm tích cực : 0
Registration date : 17/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Thu May 21, 2009 6:14 pm

zứ là chiện dài zừa là chiện cười đc áh

_________________


Thằng nào chống tao thì hãy nhìn tấm hình này nha haha
(pà kon đừng bux xúc nha)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhu197
Master
Master
avatar

Tổng số bài gửi : 511
Age : 26
Đến từ : Biên Hoà
Điểm tích cực : 0
Registration date : 16/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Thu May 21, 2009 7:04 pm

Đọc xong lòi le con mắt lun... Mà đag đọc nửa chừng mất hứng, post típ đi Mic
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Thu May 21, 2009 11:07 pm

Chap 2

Ngày hôm sau,Jae ra khỏi doanh trại,trở về động trú ẩn của mình.


Nơi đó nằm rất sâu trong rừng,được giăng đầy rẫy kết giới,khó ai đến nổi,chính là địa bàn của loài yêu quái
mà người ta đồn đại chuyên ăn thịt người.Nhưng tên của nó thì hơi lạ:KÊ SƠN ĐỘNG.

Jae len lén đi vào trong,nhưng cậu vẫn bị phát hiện.


“JAE!!!!!!!!!!!!!!!Thứ ta dặn đâu?”Một giọng nói khàn vang lên.


“Con đặt sẵn ngay dĩa bỏ trên bàn rồi.Xíu nữa sư phụ dùng bữa ạ!”

Rồi cậu nhẹ nhàng tiến đến phòng mình,thu dọn đồ đạc lặng lẽ tiến đến bên cạnh sư phụ.


Phía cuối hang động chính là nơi luyện công của Kê Tinh,chính giữa,con yêu quái đang say sưa bên nồi thuốc nấu dở.Thoạt nhìn,chắc hẳn ai cũng nghĩ rằng cô ta độ tuổi 15,16 nhưng thật ra nó đã tu luyện hàng trăm năm nay rồi.Mái tóc bù xù gắn trên đó là vô số vật dụng kỳ lạ:trâm cài,dao,kéo,kim chỉ,thuốc độc và một ít côn trùng ngọ nguậy bên trong.Quần áo bằng lông gà tơi tả,hết lớp này đến lớp khác xếp chồng lên nhau,trông thật ghê tởm.


Jae thì thào bên tai cô:

“Sư phụ,đệ tử có chuyện muốn bẩm báo.”


Con yêu tinh ngước lên khỏi nồi thuốc để lộ khuôn mặt non choẹt lấm tấm mồ hôi và nhọ nồi,sau đó lại chúi xuống:

“Cái gì?”

Jae bối rối:


“Đệ tử…đệ tử muốn đi khỏi Kê Sơn một thời gian cho biết…”


“Đưa một ít da thằn lằn đây.”

Hơi ngạc nhiên,nhưng Jae chợt nhận ra sư phụ mình đang tập trung hết sức cho món thuốc cô ta sắp chế
tạo.Cậu lon ton chạy đi lấy giùm rồi nói:

“Thế cho con đi nhé!”

“Một chút lá ngón nữa.”Nó ra lệnh.

Jae đưa ngay,tiếp tục hỏi:

“Sư phụ đồng ý đi!”

Sau nhiều lần thuyết phục và phụ giúp cô bé làm nồi thuốc,cuối cùng:

“Ừ,đi thì đi đi.Ồn ào quá.”

Cô ta nhăn nhó trách,mắt vẫn không rời khỏi dung dịch đang sôi sung sục dưới nồi,bốc lên một mùi hôi kinh
khủng,lẩm bẩm:

“Chắc phải bỏ thêm ít lông gà rồi!”

Jae hí hửng nói:

“Vậy con đi nhé!”

“Ừ…”

“con đi thiệt à?”

“Đi đi…”

“Con sẽ lên tận Seoul vào nhà Jung phủ đó!”

“sướng nhỉ?”

“Con lấy ít ngân khố nhé!”

“Trong tủ ấy,phía dưới lọ da rắn.”

“Cảm ơn sư phụ,giờ con đi nhazzzzzzzzzzzzz!”

“Cẩn thận cầm theo lọ độc dược ta chế tháng trước biến bọn pháp sư thành lũ heo nữa cho chắc ăn,à,thêm ít thuốc mê nữa.”

“Dạ!”Cậu mừng rỡ trả lời.

“Đem theo ít lông thú kẻo lạnh.”

Jae Joong lấy tất cả đồ đạc cần thiết cho mình rồi chạy thẳng,ra khỏi động một đoạn dài cậu gào lên:


“SƯ PHỤ BẢO TRỌNG NHÉ,ĐỆ TỬ ĐI ĐÂY!LÂU LẮM MỚI VỀ ĐÓ.”



Nhưng dường như không thèm để ý đến những lời nói của cậu,con Kê Tinh vẫn chăm chăm vào nồi thuốc.



Sau đó 1 canh,2 canh lại ba canh…

“Ủa?Hồi nãy Jae nói gì ta?”Cô bé nghĩ.

Như cố nhớ lại những ký ức lờ mờ,Jae lăng xăng chạy đến,xin đi đến nơi nào đó…gật đầu đồng ý,lấy ít ngân
lượng,nồi thuốc…


Sau đó:

AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH

Con yêu gào kên,chạy ra khỏi động dáo dác nhìn,chỉ còn cảnh tượng hoang vu trước mắt,người đã đi không để lại dấu vết.


“HU HU HU,JAE ƠI!SAO NGƯƠI NỠ ĐỐI XỬ VỚI TA NHƯ THẾ NÀY!!!!!!!!!!!HUHU,TRỞ LẠI ĐÂY MAU LÊN”



End chap 2

P/S : mún đỗi tên mí nhân vật wá ... cho bạn mập làm kê tinh
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
map2063
Master
Master
avatar

Tổng số bài gửi : 584
Age : 26
Đến từ : Cào Lu
Điểm tích cực : 0
Registration date : 17/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Fri May 22, 2009 1:57 pm

típ típ Mic ơi đang hay mà

_________________


Thằng nào chống tao thì hãy nhìn tấm hình này nha haha
(pà kon đừng bux xúc nha)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Fri May 22, 2009 9:12 pm

Chap 3

Cô ta ra sức gào thét,quẫy đạp,nhưng chỉ có sự im lặng trả lời.Sau đó một cậu bé chạy ra cản không cho cô ta làm chuyện dại dột.

Cố gắng ngoi đầu lên khỏi mớ quần áo lùng nhùng,con yêu bấu chặt lấy tay cậu bé:

“Kim Junsu à,sư huynh của ngươi đã bỏ đi rồi.Hu hu hu!Còn ai…hức…ai
nấu…ăn…nấu ăn với…hic…bắt gà cho ta….huhu…nữa đây?

OAOAOAOAOAOA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Vừa khóc cô ta vừa kéo vạt áo lên hỉ mũi,dơ không thể tả.Rồi ngồi xuống

tiếp tục rống lên khóc.

Junsu hết sức bất ngờ và ghen tỵ với Jae,từ khi được tạo ra đến nay,ba
người cùng nhau sống trong Kê Sơn động.Chán thì đi bắt gà về ăn,buồn
buồn ngồi chế thuốc xử lý bọn thầy pháp,vui thì đi đánh đấm tụi sơn
tặc.Cuộc sống bình yên,lặng lẽ trôi đi.

Chớp lấy cơ hội,Su quay sang sư phụ đề nghị:

“Hay mình đi tìm anh Jae đi,sẵn tiện đi chơi thử một bữa?”


Nhưng mặt cô bé ỉu xìu:

“Nhưng ngoài kia đầy cạm bẫy,dính vào khó thoát lắm.Ngươi năm nay
mới 16 tuổi thôi.Chưa hiểu sự đời đâu.”



Nhưng Junsu cãi:


“Cạm bẫy ít nhất cũng đỡ hơn ở đây.Khi nào ra ngoài con cũng phải cầm theo bản đồ dò kết giới do sư phụ đặt.Đi mà,một lần thôi.Rồi đệ tử bắt gà cho sư phụ,nhazzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz.Đi…đi�� �?”


Mủi lòng,cuối cùng Kê tinh cũng đồng ý:


“Thôi được,nhưng ngươi phải đi theo ta đó.Khéo bị lạc nửa thì khổ.”



“Thế sư phụ muốn đi đâu?”



“Đến Seoul,phủ nhà họ Jung,Jae đang đi đến đó.”


Junsu vẫn không hết thắc mắc:

“Thế sư phụ định làm gì?”

“Lôi nó về chứ làm sao?Sẵn tiện kiếm một mẻ chơi.Mà này,ngươi làm gì
mà hứng thú thế?Một mình ta đi là được rồi.Ngươi ở nhà trông động đi.”

Cậu bé vui vẻ trả lời:

“Con muốn ăn thử thịt người.”


“Hả?????”

---


Tại doanh trại,Yunho hướng ánh mắt soi mói nhìn bộ dạng từ đầu đến chân của Jae mà phán một câu xanh rờn:

“Làm ơn thay bộ đồ khác dùm với.nhìn như người tiền sử ấy.”

“Thì tôi có ra ngoài đâu mà biết!”Jae cãi lại.


Thấy vậy Yun lấy ngay một bộ đồ được chuẩn bị sẵn đưa cho cậu.Ngắm nghía một hồi,Jae hỏi:


“Sao tôi thấy nó cồng kềnh thế?Tôi với anh đều là đàn ông mặc giống nhau đi!”


Chiếc váy Yunho đưa cho Jae Joong được thiết kế rất tinh xảo nhưng muốn mặc lại phức tạp.Áo gồm 3 lớp,lớp lót màu trắng bằng vải ren lụa,lớp thứ hai dày hơn,màu vàng kim được thêu thùa sặc sỡ,lớp ngoài cùng là nặng nề nhất,dài hơn thân người,màu đen được cẩm lên nhiều hat cườm cùng những hoạ tiết trang trí tinh tế.Ngoài ra còn chiếc thắt lưng bằng sa tanh màu đỏ,chưa kể đến chiếc quần màu đỏ chót mặc bên trong.


Yunho trả lời:


“Cậu hứa sẽ giúp tôi thì nghe đây!”

Anh nói khẽ vào tai cậu như sợ có ai nghe thấy:


“Cậu mặc như vậy để đóng vai làm vợ bé của tôi,hiểu chưa.Là giả gái đó!”

Một hồi lâu

“Vợ bé là gì?”Jae ngây ngô.

“Thê thiếp của tôi,nhé.Như thế tôi mới thoát khỏi sự áp đặt của cha mẹ
một thời gian.”

“Rồi sau đó?”

“…sau đó từ từ tính”

Jae vẫn chưa hiểu lắm về kế hoạch của Yuno,nhưng cậu vẫn không thắc
mắc gì thêm:


“Chỉ cần anh cho tôi ăn gà thoả thích là được rồi.Giờ đi ra ngoài đi để tôi mặc đồ.”


Yunho vừa đóng cửa thì tiếng Jae lại vang lên,cậu cầm đôi guốc trong
hộp lên hỏi:


“Cái này mang lên đầu hay xuống dưới.”

“Mang vào chân í,đừng nói là cậu không biết chân là cái gì chứ?”


Jae nói:

“Biết chứ.Chân người với chân gà như nhau mà.”

Yun lại ra ngoài,chưa bước được nửa bước lại

“Cái áo nào mặc bên trong vậy?”

“Cái màu trắng ấy.Ê NÀY,CẬU ĐANG NGỒI LÊN NÓ ĐÓ.COI CHỪNG
NHĂN….”

Yunho bực mình chạy nhanh ra khỏi lại:


“YUN AHHHHHHH.MẤY CÁI CÂY NÀY LÀM GÌ THẾ?ĐỂ XIÊN GÀ NƯỚNG

HẢ?”Jae vung vẩy một đống trâm cài bằng vàng trên tay.

Quá mệt,Yun bước tới:


“Thôi để tôi mặc cho cậu vậy…”





Sau chừng 30 phút vật lộn,cuối cùng Yunho reo lên:


“ĐƯỢC QUÁ RỒI ĐẤY.TÔI KÊU NGƯỜI TRANG ĐIỂM CHO CẬU NỮA LÀ XONG.”


Jae Joong nhăn nhó cầm vạt váy lên:


“Cái thứ này đi có mà bằng con sên…”

“Không sao,miễn giống con gái là được.”

Yun nhìn Jae cười ma mãnh:

“Kiểu này lão gia bị lừa là cái chắc,hê hê!”

“Hả?”


“Không có gì!”





End chap 3
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Mon May 25, 2009 1:30 pm

Hình các nhân vật chính đây !!!!!!!

YunHo



JaeJoong



YooChun



Chang Min



JunSu

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
map2063
Master
Master
avatar

Tổng số bài gửi : 584
Age : 26
Đến từ : Cào Lu
Điểm tích cực : 0
Registration date : 17/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Mon May 25, 2009 4:47 pm

post truyện còn khuyến mãi hình nữa àh, tính làm wảng cáo jùm cái đám này àh

_________________


Thằng nào chống tao thì hãy nhìn tấm hình này nha haha
(pà kon đừng bux xúc nha)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Mon May 25, 2009 4:50 pm

Chap 4

Nghe tin thiếu gia Yunho bình an trở về,cả phủ nhà Jung thái phó vui như mở hội.Người hầu hối hả tất bật lo sắp xếp đồ đạc,chuẩn bị tiệc rượu mừng.


“Nhanh nhanh lên,quân sắp về rồi.”Lão Jung rối rít.

Phu nhân chạy tới phòng A Ra,nắm tay cô lôi ra đứng trước của,bảo:

“Con à,lo trang điểm cho đep vào.Thằng Yunho là quậy phá lắm đấy.Tạ ơn trời phật đã phù hộ cho nó.”

Cô ngoan ngoãn nhún nhường:

“Vâng thưa mẹ.”





Chẳng mấy chốc đoàn người từ Chungnam đã về,người ngữa đứng thành hàng dài trước phủ Jung gia.


Từ trong kiệu,Yunho oai nghiêm bước ra.Lão gia,phu nhân cùng A Ra hớn hở chạy ra đón nhưng chợt khựng lại.

Một bóng dáng khác cùng ngồi trong kiệu với Yunho nhẹ nhàng bước xuống,cậu đưa tay ra đỡ cho người
đó.

Ai nấy đều kinh ngạc,cô gái đi cùng cậu quả thật là tuyệt thế giai nhân.Yunho mỉm cười cầm tay cô đến đứng trước mặt cha mẹ mình giới thiệu:

“Thưa đây là cô gái đã cứu con khỏi móng vuốt của bọn yêu quái,con…”

“Hồi nào?”Tiếng Jae hỏi thoát ra trong họng.

“Im đi,để tôi nói…cô ấy đã cứu sống con.Vì thế con muốn trả ơn bằng cách đưa nàng về là thê thiếp của
con,xin cha mẹ chấp thuận.”



Jung phu nhân quay sang lão gia khẽ nói:

“Giờ sao đây ông?”

Nhưng không có tiếng trả lời,hai con mắt của lão gia dán chặt vào gương mặt mỹ miều của Jae Joong nên không nghe thấy gì nữa cả.Chỉ khi bị bà vợ nhéo cho một cú đau điếng ngay eo ông mới sực tỉnh.


Phu nhân tiến đến gần Jae Joong,khẽ nâng mặt cậu lên:


“Đúng là đẹp thật,con trai ta đúng là có mắt nhìn người.”


Nhưng rồi bà ta nhếch mép cười khinh bỉ:


“…nể tình ngươi cứu mạng Yunho,ta cho phép ngươi ở tại đây.Nhưng nhớ,chỉ cần ngươi có bất kỳ điều gì quá đáng thì lo cuốn gói về Chungnam đi,nhớ chưa?”


“Mẹ…”Yunho nhăn nhó

Bà ta trợn mắt lên:

“Con đừng quên con vừa mới lấy vợ đấy.Chỉ chưa đầy hai tuần mà đã có thêm thê thiếp nữa rồi.Con có coi
A Ra là gì không đấy.”


Phu nhân nắm tay A Ra đang đứng buồn bã ra trước mặt Yun:


“Hôm bữa hôn lễ chưa kết thúc,thế nên tối nay các con sẽ động phòng.Đừng có làm chuyện bậy bạ gì nữa đó.”

Nói rồi hai mẹ con nguých Jae một cái rồi đủng đỉnh đi vào nhà.


Jung lão gia chạy tới cầm tay Yun:


“May mà con về,mấy bữa nay ta khổ sở vì họ luôn.”


Rồi ông quay sang Jae,mỉm cười hiền hậu:

“Tính khí bà ta là thế đó.Con đừng chấp nhé,thôi,hai đứa vào nhà nghỉ ngơi đi.Tội nghiệp,có đói không?Để ta kêu người làm”


Jae mừng rỡ thốt lên:


“Thịt gà!Thịt gà!Muốn ăn thịt gà!”

Hơi ngạc nhiên nhưng cuối cùng nguyện vọng của cậu cũng được đáp ứng ngay lập tức.


--------

Trong thư phòng,Jung phu nhân cùng A Ra ngồi bàn chuyện bí mật.


“Con à,tối con phải cố gắng lên nhé!”

“Dạ!”Cô trả lời


Nhưng sắc mặt chuyển thành lo lắng.


“Thưa…lỡ may ảnh không đoái hoài gì tới con thì sao?Tính tình anh ấy dứt khoát lắm.”


Bà ta cười tinh quái:
“Đừng lo,ta sẽ cho người đổ vào một ít chất…vào rượu,đảm bảo Yunho sẽ không hề biết gì hết,vâng lời ngay thôi,không khéo còn vứt luôn con nhỏ hồi sáng ấy chứ?.”


A Ra mừng rỡ ôm chầm lấy bà:

“Con cảm ơn mẹ,giờ mẹ bày con đi.”

“Thế này…thế này…và…blad…blad…”


Họ không biết rằng ngoài cửa Yunho đã nghe lỏm hết mọi chuyện.Anh lập tức chạy ngay đến phòng Jae bàn bạc.


Vừa xông vào,một cảnh tượng đáng chán hiện lên:Sàn nhà vung vãi toàn xương gà,trên bàn gà hấp,gà luộc,gà rán…bày la liệt.Chính giữa Jae Joong vất bỏ phong thái của một cô gái vào sọt rác,ngồi chỏm hỏm trên ghế,một tay cầm đùi gà,tay kia húp soàm soạp chén cháo.


Yunho lao tới giật chúng lại,đưa ánh mắt bình thản nhìn cậu,Jae với lấy đĩa gà rán bên cạnh.

“Không,đừng ăn nữa.Giờ cậu phải giúp tôi.”Yun đẩy tất cả thức ăn ra ngoài tầm tay của Jae.

Jae bực tức hỏi:

“Này,trời đánh tránh bữa ăn chứ?Chuyện gì thì nói lẹ đi!”

Yun buồn rầu:



“Tối nay tôi phải cùng cô ta…lại còn …và…thuốc gì vào rượu…ôi….”

Cậu vò đầu bức tai,không biết đường nào mà thoát.Thấy vậy,Jae nói:


“Có sao đâu.Dù gì cô ta cũng đẹp mà.”

“Nhưng tôi không thích cô ta.Thậm chí hôm nay tôi mới thấy mặt cô ấy lần đầu đấy.Vả lại tôi muốn sống
cùng người tôi yêu thương suốt đời luôn cơ.”


“Thế người anh yêu thương là ai vậy?Sao không cưới cô ta?”


Yun nhăn nhó,đập tay lên bàn:

“Chưa có mới tức chứ.Nhưng rồi tôi sẽ tìm ra người đó,xin cậu hãy giúp tôi đến lúc đó thôi nhé.Đi …đi…đi.”
Jae lặng lẽ tiến đến hành lý riêng của mình,lấy ra hai bình thuốc một to một nhỏ.Cậu chắt ra một phần dung dịch trong suốt từ lọ lớn sang,đưa lọ chỉ bằng ngón tay cho Yun:


“Anh cứ bỏ nó vào ly rượu dành cho anh và cô ta,nhớ của anh phải bỏ nhiều hơn mới có thể hoá giải chất bên trong từ trước đấy.”


Yunho ngạc nhiên hỏi:

“Cái này là gì vậy?”

“Kê thảo diệc.Là loại thuốc mê nhưng cũng là thuốc giải cho nhiều độc dược khác.”

Yun lao tới cầm tay cậu lắc lấy lắc để:

“Cảm ơn…cảm ơn Jae Joong…cả đời tôi thề không quên ơn cậu.”
“Thôi đừng khách sáo,chỉ cần nói người hầu mang thêm cho tôi 5 đĩa thịt gà nữa là được.”


RẦM!!!!!!!!!!!!!!Yunho xỉu ngay tại chỗ.





Đêm đó,như lời dặn của Jung phu nhân,A Ra cho thuốc…(tự nghĩ nha) vào rượu giao bôi.Kiên nhẫn ngồi chờ đợi Yunho đến.

“Các ngươi thả ta ra,bỏ ra,không ta đuổi hết đấy.”


“Rất tiếc thưa thiếu gia,lệnh của phu nhân thuộc hạ không dám cãi”

Có tiếng người ồn ào ngoài cửa.


RẦM!!!!!!!!!!Cánh cửa mở ra một cách thô bạo,Yunho bị đẩy vào trong không thương tiếc.


“MỞ CỬA!MỞ CỬA RA!!!!!!!!!!!”Cậu tức giận đập cửa rầm rầm nhưng…

“Chúc thiếu gia và thiếu phu nhân có một đêm vui vẻ ạ.”

Rồi bọn gia nhân rúc rich cười quay đi.

Yunho ngao ngán đến ngồi phịch xuống gần bàn,A Ra mỉm cười tiến tới đưa cốc rượu,đon đã mời:


“Tướng công uống rượu giao bôi đi ạ.”


“Ừ ừ…”Yunho bối rối cầm lên,tay kia luồn qua thắt lưng định lấy chiếc lọ chuẩn bị sẵn thì…


“Chuyện gì vậy tướng công?”

A Ra ngạc nhiên hỏi làm cậu giật mình lỡ tay đánh bể cả lọ thuốc.

“Phen này tiêu rồi.”Yunho nghĩ thầm trong đầu.

“Mời tướng công!”A Ra đưa tách rượu ra rồi uống ực một cái ngon lành.

Cô lả lơi cầm tay Yun đưa rượu lên miệng cậu:

“Nào…uống xong ta sẽ…”

Nhưng khi nửa số rượu vừa rót vào miệng Yunho,thình lình cô ta ngây phỗng cả người,mắt mở to,chăm chăm nhìn vào cậu.

Yunho sợ hãi lùi ra xa,may mắn thay,cánh cửa sổ bị khoá được mở,Jae từ ngoài ló đầu vào,thì thầm:

“Sao rồi?Có tác dụng chưa?”

Anh hoang mang nhìn A Ra trả lời:

“Tôi lỡ làm đổ rồi.Cậu vào xem này,A Ra lạ lắm…”

Jae nhanh chóng chui tọt vào,tiến tới trước mặt cô ta phẩy phẩy tay nhưng vẫn bất động,cậu nhăn trán:

“Lạ thật,đây đâu phải là tác dụng của thuốc?Mà rượu cô ta chưa bỏ gì mà?”


Nhưng sau đó một lúc,A Ra mắt long lên sòng sọc,miệng sùi bọt mép,tay run run tiến đến chỗ YunJae đang đứng.

“Jae…jae này,hình như cô ta uống nhầm thuốc của tôi thì phải?”Yun sợ hãi nép mình sau lưng Jae Joong.

“Thuốc …thuốc đó…chỉ dành cho…đàn ông thôi,còn với phụ nữ thì…”


Cô ta như sói gặp thò,giơ tay vồ tới hai người

GRAOOOOOOOOOOOO

AHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!!BỚ NGƯỜI TA CỨU TÔI VỚI!!!!!!!!!!!!!

Yunjae sợ hãi gào lên,chạy tán loạn khắp phòng hòng tránh khỏi cô ta,đồ đạc,chăn gối,giường nệm bị vất
lung tung xuống dưới đất.


“ĐỨNG LẠI NGAY!!!!!!!!”A Ra thét lao đến phía Yun,ngay lập tức Jae quẳng chiếc chăn vào đầu cô ta làm chậm lại trong giây lát.


Nhanh cô ta dùng răng xé nát cả tấm vải,chuyển hướng lao đến chỗ Jae đang đứng,cậu nhanh chóng xoay người làm cô ta chới với ôm phải bình hoa rơi xuống bể tan tành…


Quần một hồi,không ai bắt được ai mà cũng chẳng ai bị bắt,Jaejoong bất chợt nhìn thấy chiếc cửa sổ mình vừa cạy:

“Nhanh nhanh…leo qua của sổ trốn mau!”Jae Joong hối hả giục Yun.

Yunho nắm tay Jae leo qua nhưng…


“AAAAAAAAA!KHÔNG ĐƯỢC CHẠY!”A Ra lao tới túm lấy ống quần của Yunho.

Bên ngoài,Jaejoong ra sức kéo,phía trong A Ra đang điên cuồng giữ chặt bằng cả hai tay…cuộc giằng co vẫn diễn ra hết sức gay gắt.


Yunho hoảng quá,ôm chặt vai Jae để được lôi ra nhưng không được,anh bèn tung một đạp ngay ngực của A Ra.Cô ta bị bật trở lại nhưng tay vẫn bấu chặt vào ống quần cậu đến nỗi…

XOET!!!!!!!!!!!Chiếc quần bị rách làm đôi…

“Chết rồi,..sao giờ?Tôi…tôi…”


“Tôi làm sao?”Jaejoong cáu,cậu đang mất sức vì phải lôi cái thân hình cao lớn của Yunho,nay lại nghe tiếng rên rỉ,càu nhàu bên tai thật khó chịu…

“…tôi bị mất quần rồi…”
“Thì tuột nó ra rồi chạy mau lên,cô ta mà nhổm dậy coi chừng cái quần còn lại của anh cũng không còn đâu đấy.”

Cuối cùng hai người cũng thoát khỏi địa ngục trần gian,họ chạy như ma đuổi về phòng.Để lại mình A RA tha hồ đập phá lung tung vì lý do do chính cô ta gây ra:uống nhầm thuốc.À quên,còn chiếc quần của Yunho nữa.



“Bà ơi,sao phòng tụi nó ồn ào thế nhỉ?”Jung lão gia hỏi.


“Hi hi,bọn trẻ giờ sung sức thật đấy.Ông chuẩn bị chờ cháu nội đi là vừa.”


end chap 4
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Mon May 25, 2009 4:52 pm

map2063 đã viết:
post truyện còn khuyến mãi hình nữa àh, tính làm wảng cáo jùm cái đám này àh

Thì post lên cho bà kon bít mặt mũi mí nhân vật trong truyện mừh. Có thế mà cũng nhìu chiện nữa hữ ???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
map2063
Master
Master
avatar

Tổng số bài gửi : 584
Age : 26
Đến từ : Cào Lu
Điểm tích cực : 0
Registration date : 17/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Mon May 25, 2009 5:30 pm

Haha cái Chap4 này đọc xong cười chết wá

_________________


Thằng nào chống tao thì hãy nhìn tấm hình này nha haha
(pà kon đừng bux xúc nha)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Mon May 25, 2009 7:29 pm

map2063 đã viết:
Haha cái Chap4 này đọc xong cười chết wá

Mập tương lai đó ... cẩn thận vớ phải 1 con như A Ra thì khổ !!!! Hehe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
Mic
V.I.P
V.I.P
avatar

Tổng số bài gửi : 278
Age : 25
Đến từ : Nhà của Cá
Điểm tích cực : 1
Registration date : 19/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   Mon May 25, 2009 7:35 pm

Chap 5

Yunho và Jaejoong leo qua cửa sổ chạy thục mạng rồi đến núp vào thư phòng.Vừa thở hồng hộc Jae nói:


“Tất cả là tại anh,sao lại có thể sơ suất tới mức đó cơ chứ?”


Yunho dựa lưng vào tường,thở dốc:

“Phù!Tôi cũng không biết.Cái quan trọng là mai làm sao nói năng cho lý lẽ với cha mẹ tôi đây này.”
Rồi cậu nhìn xuống phía dười mình,chỉ còn vẻn vẹn một chiếc quần ngắn tới đầu gối,rên rỉ:


“Tôi muốn bệnh quá…”

Trong đầu Jae chợt nảy ra một sáng kiến,cậu thì thầm vào tai Yun:


“Ngày mai í,anh phải….thế này…và….”


“Tôi không biết đâu đấy,tới đâu thì tới vậy.”Yunho lo lắng nói.



Sáng hôm sau,phu nhân và lão gia hí hửng bước tới phòng ngủ của A Ra nhưng…


AAAAAAAAAA!Bà ta thét lên khi thấy A Ra quần áo nhàu nát nằm thẳng đơ dưới sàn.Đồ đạc đều bị đập phá lung tung,chăn gối bị xé nát nằm ngổn ngan dưới đất…


Hai ông bà chạy tới cố gắng lay cô dậy thì nghe tiếng thì thào:


“Yun à…Yun…đừng có chạy…chờ…chờ em với….”

Chưa hết kinh hãi thì người quản gia chạy vào:

“Thưa lão gia và phu nhân,thiếu gia…thiếu gia…sáng nay …trong phòng nhìn lạ lắm…”


“Sao?!”Hai người cùng thốt lên rồi bỏ mặt A Ra nằm đó chạy đến phòng Yunho.

“Chẳng lẽ tối qua nó không đến à?”Jung phu nhân lo lắng.





Tại phòng của Yunho,cậu đang nằm trên giường run hừ hừ.Đại phu được mời đến bắt mạch,Jae lo lắng đứng đằng sau quan sát.


Vị lang y chăm chú nhìn,gương mặt Yunho mồ hôi ra như tắm,cả phòng nóng hừng hực:

“…Hừ…ma…ma…ôi sợ quá…chạy …hừ…chạy…không…thịt..ăn…thịt�� �?vợ…gì…mà…”

Một lúc sau,ông ta đến bên cậu,lắc đầu:

“Lạ thật đấy,kinh mạch của thiếu gia hoàn toàn bình thường mà.Chắc là do tâm bệnh.Tôi phải đi báo cáo
lão gia và phu nhân xem sao.”

Jae lập tức chặn đường của ông,mỉm cười thâm độc:

“Vâng,…nhưng trước hết ông phải làm cho ta một việc đã.”


Vừa nhìn vào mắt cậu,ông ta đổ gục xuống dưới đất.Thấy vậy Yun lập tức nhỏm dậy định chạy tới xem xét tình hình thi Jae bảo:

“Anh cứ nằm đó đi,cứ để tôi lo.”

Yun cáu tiết:

“Cậu bảo tôi nằm trên lò than à?Nóng muốn chết đây này?”

“Ơ,tôi bỏ hai con gà trên rồi mà?”



“Sao rồi đại phu?”Lão gia lo lắng hỏi.


Ông ta lờ đờ trả lời ngắp ngứ.

“Thiếu…thiếu gia đang…bị bệnh…rất nặng.Đêm qua…do bị chấn động …tinh thần.”

“Sao hả đại phu,có cách nào để chữa khỏi không ạ?”Phu nhân hoảng loạn.

“Chỉ cần cho thiếu gia không tiếp xúc với thiếu phu nhân là nguồn bệnh một thời gian dài là được.Tuỳ theo thể trạng của thiếu gia mà quyết định.”


Lão gia quay sang trách vợ mình:

“Bà thấy chưa?Vì bà mà con trai mình ra nông nỗi này đấy!”


“Thôi,tôi phải đi đây.Chỉ cần thiếu gia nghỉ ngơi một chút là ổn.Đừng cho thiếu phu nhân gần gũi với ngài nữa đấy!”


Rồi ông ta liêu xiêu bước ra khỏi cổng,thỉnh thoảng lại tông vào vài thứ trên đường.

Nhìn theo bóng vị đại phu đấy,Jung phu nhân nói với chồng:

“Sao tôi thấy ông này là lạ.”

“Không sao đâu.Đây là đại phu giỏi nhất thành rồi mà!”


Vừa ra khỏi cổng,cả thân hình ông đổ gục xuống,nhưng một lát sau lại ngóc lên lại.Ông ta đứng dậy đi tiếp vừa xoa đầu nhăn nhó:


“Quái nhỉ,mình vừa làm gì ta?”
Vị đại phu không hề biết mình bị theo dõi bởi ánh mắt của con yêu tinh có pháp thuật cao cường đang ẩn náu gần đấy,chính là tì thiếp của Yunho thiếu gia_Kim Jaejooong.Cậu cười thoả mãn:

“He he,phen này có gà ăn tiếp đây!”


Rồi cậu vừa hát vừa tung tăng chạy vào nhà.



Cách đó rất xa,tại tỉnh Baek Chae.


Hai bóng thầy trò Đường Tăng…lộn…Kê tinh và Kim Junsu đi loạng choạng như lết trên đường.Phần vì nắng gắt,phần vì họ đi bộ từ Kê Sơn động ở Chung Nam suốt mấy ngày liền.


Junsu quay sang càu nhàu với Kê tinh:

“Sao sư phụ không làm phép độn thổ thẳng đến Seoul luôn đi.Đã thế còn mặc bộ đồ đen thui này nữa.”


Chẳng là bạn Su và Kê tinh nhà ta đang theo lối gu của phụ nữ Trung đông.Trùm kín người,để lộ hai con mắt nhìn đường.(lưu ý là trời nắng gắt nhé)


Nhưng cô ta chỉ bình thản:

“Đi như thế mới không bị nghi ngờ.Cũng tránh bị đen da.”


Junsu quay sang nhìn xung quanh,ai nấy đều nhìn họ như người ngoài hành tinh cả…


“Nghi ngờ đầy rẫy nơi kìa!Khó chịu quá sư phụ ạ.”


“Kệ nó con…đường ta ta cứ đi,là lá la…”


Nhưng do mặc bộ đồ đó chỉ nhìn được đằng trước không nhìn được dưới chân nên…


Rầm!!!!!!!!!!!Kê tinh bị rơi xuống đường mương lúc nào không biết.





Mãi đến khi đêm xuống,họ mới tìm được một quán ăn để dừng chân ven đường.Do quá đói nên Kê tinh vứt nguyên một bọc tiền lớn giữa bàn,ra lệnh cho chủ quán:


“Mau dọn tất cả đồ ngon ra đây nhanh lên.Bổn tiểu thư đang đói.”


Hành động đó của cô đã tự biến mình thành mồi ngon cho bọn sơn tặc trá hình.Để xem hai người này đối phó ra sao nhé.


Một lúc sau,tên chủ quán bưng thức ăn tới đon đả mời:

“Xin phục vụ hai vị.”

Junsu khó chịu với chiếc mạng che mặt,cậu nói:


“Hay con gỡ nó ra nhé,ăn cho dễ.”



Nhưng lại bị Kê tinh từ chối.Nó kéo tấm vải lên,gấp lại cho gọn rồi cột nó ngay mũi,giọng éo éo nghẹt nghẹt:


“Con bắt chước ta như thế này này.Thấy chưa,thuận tiện chán.”


Rồi nó vục đầu vào món gà nướng thơm phức.


Khi Kê tinh đánh chén được món gà thứ năm,Junsu mới chỉ khảy đũa vào đĩa rau xào không được nó mó đến.Bất chợt cậu hướng ánh mắt về phía bọn chủ quán,chúng nhìn hai người có vẻ rất gian,chốc chốc lại che miệng cười thâm hiểm.


“Sư phụ à…”cậu lo lắng nói với kê tinh nhưng…


XOẢNG!!!!!!!!Chiếc đĩa trên tay cô ta rơi xuống đất vỡ tan tành,nó ôm bụng gục đầu xuống bàn,bất động.Mọi chuyện tiến triển theo chiều hướng không mấy tốt đẹp.


Lợi dụng thời cơ,bọn cướp lôi ra trong người dao kiếm nhằm bàn họ mà đánh.


Junsu nhanh chóng nhảy ra khỏi bàn,để lại Kê tinh vẫn còn nằm đó.Cậu nhẹ nhàng dùng tay bẻ gãy thanh dao.Chỉ một cú lộn mèo,hai tên cướp đã bị hạ gục.


Nhưng chưa chấm dứt,từ trong buồng,gần hai mươi tên hung hãn chạy ra ứng cứu.Junsu nhìn bọn chúng bằng nửa con mắt rối nhếch mép cười khinh bỉ:


“Bọn mày định làm bao cát cho ông này rồi.”


Và cậu lao vào đám cướp,tả xung hữu đột.


YAHHHHHHH

BỐP!

BỊCH!

CỨU TÔI VỚI!!!!!!!!!

HỰ!!!!!!!!!!!


ĐỪNG……….

NHẸ NHẸ,Á!!!!!!!!!!!!!!






Chừng 5 phút sau,Kim Junsu-đệ tử của yêu quái Kê tinh đang oai hùng đứng trên thân thể bọn sơn tặc xếp chồng như núi,cười khả ố:


“Ha ha ha,bọn bây cướp nhầm người.Khôn hồn mau giao nộp hết tiền nhanh.Ông mày tha mạng…”


“Dạ…dạ…”Tên chủ quán lết tấm thân bê bết của mình về tủ đựng rượu,lấy tất cả ngân khố,vàng bạc mà chúng cướp được ngoan ngoãn giao cho cậu.


Hí hửng với chiến công mình lập được,Junsu chạy tới lay Kê Tinh dậy:

“Sư phụ,sư phụ có sao không?Đệ tử đã trị bọn chúng một trận nên thân rồi,cái tội dám đầu độc sư phụ.”

Cô ta ôm bụng ngẩn đầu lên,ngơ ngác nhìn quanh rồi nói:

“Đâu có,tại ta hồi chiều nín đi vệ sinh í mà.Vả lại ăn nhiều quá bị chướng bụng…”


Rầm!!!!!!!!!!!!!Junsu xỉu ngay tại chỗ.




Xa xa,hai pháp sư đang thơ thẩn thúc ngựa lại gần,chốc chốc lại nghe tiếng người gào thét kêu cứu.


“Yoochun huynh,huynh nghe thấy gì không?”Một người hỏi.


Người kia hít một hơi rồi trả lời:


“Có,mùi thức ăn thơm quá!”

Câu nói làm cậu ta suýt té khỏi ngựa…


“HUYNH NGỐC QUÁ!!!!!CÓ ÂM KHÍ YÊU QUÁI XUNG QUANH ĐÂY!ĐẠI PHÁP SƯ GÌ KỲ THẾ?”

Yoochun gãi đầu trả lời:


“Tại đệ ăn hết lương thực hồi sáng làm cho công lực ta bị giảm sút rồi.Chỉ đánh hơi mùi đồ ăn nổi thôi.”


“Huynh này!!!!!!!!!!”

Nhưng rồi họ nghiêm túc lại,nhẹ nhàng tiến đến nơi yêu khí pháp ra.

Một quán ăn đang có cuộc ầu đả,người bị thương nằm lăn lóc.Trên bàn,một con yêu tinh đang nằm gục xuống,con còn lại không ngừng chém giết những “người dân” vô tội mà họ nghĩ.

RẦM!!!!!!!!!!Cánh cửa quán ăn sụp đổ,một người bị hất ra ngoài.

XOẢNG!

CHOANG!!!!!!

ẦM!!!!!!!!!!!!!

“Hình như có chuyện không ổn rồi,ta phải ra tay thôi!”Chun ra lệnh.

Và cuộc chiến chỉ mới bắt đầu…


End chap 5
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tagged.com/mic_kute
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )   

Về Đầu Trang Go down
 
Họa Bì - Fun Fic ( update chap 5 )
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Chap 83: Cái gì!? Thật sao!?
» [TV] Magic Kaito chap 29
» CAFE TINH NHAN !!!
» [Saint Seiya - The Lost Canvas fic] Road Untraveled
» [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcome to A10 :: Truyện các loại :: Truyện cười-
Chuyển đến